Em không nói làm sao anh biết được!

Posted: Thứ Năm, Ngày 11-05-2017, : 1005.

Đàn ông có một ngàn không trăm lẻ một cách để biện hộ cho sự vô tâm, kém lãng mạn của mình.  Em không nói làm sao anh biết được!

***

Một trong những cái cớ mà đàn ông thường lấy ra sử dụng nhất là: "Em không nói làm sao anh biết được!".

Sau khi gặp mặt, anh tiễn em về nhà, em thường vội vàng chạy đến bên cửa sổ, hy vọng anh vẫn còn đứng đấy, dịu dàng trao gửi ánh mắt lưu luyến không rời với em, ai ngờ anh đã nổ máy đi mất rồi.

Hai người nói chuyện điện thoại, em mong anh đừng vội vàng cúp máy hoặc hãy nhường em chào tạm biệt trước. Nhưng lần nào khi em khẽ khàng hỏi: "Muộn rồi, anh buồn ngủ chưa?", anh cũng nhanh nhảu trả lời: "Mắt anh díu cả vào rồi. Ngủ ngoan nhé. Bye". Thực ra, trong lòng em muốn nghe nhất đáp án là: "Anh chẳng buồn ngủ tẹo nào, nói chuyện với em như được uống thêm nước tăng lực ấy".

Sinh nhật, em ước anh có thể bí mật tặng em một điều bất ngờ, việc này có khó gì đâu. Anh chỉ cần để ý một chút xem ngày thường em thích gì, món quà nào dễ dàng khiến em cảm động nhất, đơn giản như: anh tự thân vào bếp làm cơm cho em hoặc ôm một bó hoa tươi tới đón em trước cổng trường. Thế mà anh thật là ngốc, thường hỏi thẳng em: "Sinh nhật, em thích tặng gì nào?", em biết phải trả lời sao đây?

Khi em buồn, em chỉ mong anh ôm em thật chặt vào lòng, xoa đầu em bảo: "Quẳng hết ưu phiền anh gánh cho". Chứ không phải là anh đi loanh quanh và gặng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế, hả? Sao em cứ im lìm như thế. Nói toạc ra anh xem nào".

Giận nhau, em làm mặt lạnh: "Hãy để em yên, tạm xa nhau một thời gian đi". Lúc ấy lý ra anh phải mặt dày sấn tới, kiên quyết trả lời: "Không đi, cả thế giới có quyền xua đuổi anh, em thì không. Anh phải luôn bên em", có phải chiến tranh được hóa giải rồi không. Nhưng anh lại thực nghe lời, kéo ghế đứng lên rời đi còn không quên dặn: "Khi nào hết giận, nhớ gọi anh".

Em không muốn thương anh nữa. Em nghĩ rằng người đàn ông chân thành yêu em phải là người hiểu rõ lòng em ngay cả khi em im lặng. Cũng giống như cách em yêu anh, chỉ cần nhìn vào mắt anh, em luôn biết lúc nào anh đang vui, khi nào anh mệt mỏi. Hai ngón tay anh vân vê vào nhau nghĩa là anh đang bối rối, anh cần một điếu thuốc hoặc một tách cà phê. Anh chau mày là lúc anh giận dữ. Anh mím môi là anh không hài lòng. Em hiểu anh như thế, vậy mà sao?

Thế nhưng, cuối cùng em cũng chẳng nỡ bỏ rơi anh, chỉ vì sáng nay em trông thấy hai quầng thâm như những bóng mây đen bao phủ đuôi mắt anh. Em biết rằng nhiều đêm anh không ngủ. Thôi thì, em quyết định, chấp nhận ở bên anh, người đàn ông yêu em không tim không phổi. Lần sau, nếu muốn anh làm gì, em nhất định không âm thầm giấu kín trong lòng nữa, để anh hết đường chối cãi: "Em không nói làm sao anh biết được!".

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

22 phẩm chất để trở thành một nhà lãnh đạo tuyệt vời (Phần 1)
Giáo Sư Cao Tay
Câu chuyện con lừa già và bài học cuộc sống đáng suy nghĩ
Những câu đố vui hại não có đáp án (Phần 8)
Nơi cơn bão ngang qua
6 bí mật của một người phụ nữ duyên dáng
Giải Nobel.
Không anh thì ai khác
Búp bê kiểu Mỹ
Brian Tracy: Làm thế nào để sử dụng tư duy sáng tạo trong việc giải quyết vấn đề như một thiên tài?
Vôva: Bồi dưỡng
Bồ và Vợ
Làm quản trị mạng là làm gì? Cần học những gì?
Bi Hài Chuyện Vừa Nói Chia Tay Bạn Trai Đòi Đền... Trinh Tiết
Chào hỏi Phí Phèo
Nghe siêu hạng
Đôi môi thần kì…
Mất Điện, Có Anh Mới Sợ!
CHỮ HIẾU
Không Có Tài Nhưng Vẫn Cưới Được Vợ Đẹp, Giỏi

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi